Rất lâu mới lại rơi vào cảm giác mông lung, chán chường đến lời nói cũng phát ra một cách vô thức như chỉ để cố gắng giải tỏa điều gì đó bức bách nhưng lại như một bức vách vô hình không biết đoán định và hiện hình. Tâm bất an.
Chỉ là tạm quên đi vì cuốn theo sự thường nhật chứ chưa bao giờ kịp bình yên. Quãng thời gian viết blog nhiều là bởi viết để khỏa lấp đi một nỗi trống không tuyệt vọng không biết bấu víu vào đâu, cũng không biết giải quyết dứt điểm như thế nào.
Cuộc sống cứ cuốn đi như thế, tạm quên, tạm gạt sang một bên, tạm cho là bình yên, nhưng tâm can thì vẫn có lúc lạo xạo và đợi đúng thời điểm là lại rơi vào nỗi trống không kia.
Muốn không nghĩ tới, muốn tất cả trở nên thành thường thôi, biến tất cả thành chả là gì cả để vui vẻ, nhưng suy cho cùng thì đó chẳng qua chỉ là sự trốn chạy hèn nhát, vùi lấp trong những thứ tự cho là yên ổn và thỏa mãn. Không lên tiếng, không phải là những gì thực sự muốn sống, không đổi thay và tự thỏa hiệp với tất thảy thói hư thói xấu, thứ chướng tai gai mắt, với sự giả dối. Ghìm hãm trong một khuôn phép, gói gọn trong một thứ lề lối không biết từ đâu ra. Bất công, bất lực, và vẫn là con số 0, không có gì cả, chỉ để đánh đổi lấy yên thân một cách tức thời bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến. Vì quá mờ mịt, tương lai thực sự ấy, hạnh phúc thực sự ấy nó ở nơi nào ấy, bằng cách nào có thể chạm tới mà không đau đớn, tổn thương và tuyệt vọng.
Nếu cứ biếng lười, cứ than van, cứ sợ hãi, cứ khép nép trong một cái vỏ ngụy trang tồi tàn thì bao giờ hạnh phúc mới nhìn thấy và đặt chân đến.
Nếu cứ dấn thân, cứ tổn thương, cứ dũng cảm, cứ đối mặt, cứ khổ sở đi thì hạnh phúc có một lần mỉm cười.
Không mong yên ổn sớm nay biết mai nữa, giờ thì xin cho đủ dũng cảm và bản lĩnh đứng vững trên đôi chân của chính mình trước bất kỳ sóng gió nào; đủ trí lực để thúc giục mình không biến thành kẻ mà không bao giờ bản thân mong muốn, đủ sức mạnh để thay đổi cuộc đời dù chỉ là những thói quen thường nhật vốn đã chìm nghỉm trong sương khói của ảo ảnh huyễn hoặc.