Hồi trước tivi hay phát chương trình " Ngày này năm xưa" để nhắc người ta nhớ vào ngày này trong quá khứ từng diễn ra sự kiện gì, ông- bà nào, danh nhân nào đã sinh - đã chết. Xem chương trình ấy rất hời hợt, nhưng dù gì đó cũng là 1 chương trình hay nó giống quyển lịch của bố ở nhà, lần nào ngứa vẩy chả có việc gì để làm là chạy ra đó lật lật mấy tờ lịch ghi ngày này năm xưa rồi mấy câu châm - danh ngôn này nọ, tặc lưỡi lắc lắc cái đầu ra cái vẻ hiểu chuyện.
Giờ vào cuộc sống, tức là bước ra khỏi ngôi nhà với cái quyển lịch đó, dù khi về nhà mình vẫn giữ thói quen lật lật giở giở nhưng với 1 đứa mất trí như mình thì chả bao giờ nhớ được cái gì quá lâu thì mấy thứ lướt qua đó cũng không đọng lại gì nhiều.
Có 1 người bạn từ khá lâu và mình luôn trân trọng đã vừa nhắc đến câu chuyện của ngày này năm xưa, nếu nhìn từ tích cực thì đó là sự thay đổi để thách thức nhưng nhìn về tiêu cực thì đó là biến cố đã xảy ra đối với người đó, câu chuyện muôn thuở về sự thay đổi. Với 1 người có sức bền, có chí và nghĩa khí như người đó mà đã không thể vượt qua được sự thay đổi để thích nghi. Nên đó là một biến cố trong đời người bạn này. Người liên quan xung quanh là mình và 1 vài đối tượng khác, sau khi đưa ra ý kiến thì cũng bế tắc và đứng nhìn sự vùng vằng xử sự của người đó với sự thay đổi. Đứng nhìn - đó không phải là hành động của sự thụ động thấy khó mà không action mà đó- là phản xạ tự nhiên của người Không-mong chuyện đó xảy ra và buộc phải chứng kiến
Quyết định vẫn là của người trong cuộc. Đôi khi chúng ta hỏi chỉ là cho có còn bởi chính mình đã có sẵn câu trả lời.
Điều đáng buồn là khi người này chọn câu trả lời của "hắn" để làm đáp án, cũng là đáp án chả ai mong muốn, giữ cái Tôi to tổ bố ném vào tất cả những gì "hắn" đã tạo ra, phủ nhận nên tất cả và ném vào những người còn lại sự hằn học rằng đã không thực sự làm gì để giúp "hắn" (mịa, trong khi khỏe tay khỏe chân khỏe mồm tự đào hố chôn mình rồi lu loa lên, đúng kiểu vừa ăn cắp vừa la làng). Lúc đó mình thấy con người đó thật nực cười. Tình cờ gặp lại nhau cách đây ít lâu cả đôi bên đều có cái nhìn sự việc lúc đó một cách xác đáng và khách quan hơn. Bản thân người đó cũng đã nhận ra được đôi điều, sai và đúng. Thừa nhận đó là 1 cái giá phải trả cho cuộc sống, để đạt được cái gì gì đó, không có free.
Không có sự can thiệp nào tốt hơn sự can thiệp của cái não chính minh. Mọi lời này nọ chỉ là minh họa.
Đôi khi người ta luôn đặt câu hỏi Tại sao lại thế lọ, thế chai lên người khác rồi quay ra lăn vào một cái vòng luẩn quẩn và quay lưng với mọi người, nghĩ rằng không ai hiểu mình và thế là tự mịa nó kỉ. Huyễn hoặc rằng mình I'm fine nhưng rồi chỉ tệ hại mà thôi nếu không phải là cách giải quyết triệt để. Nhớ lại mình cũng có thời bị muốn lo chuyện giời, hót hay và làm thì be bét. Nhưng cám ơn cái thời đó, chỉ có 1 thời mà sáng cái lòng ra bao nhiêu.
Cũng may, với một đứa mất trí như mình, lại bước qua cái thời tăm tối tự nhiên con người ta lạc quan lên hẳn.
Cũng rất may với 1 đứa mất trí như mình, những chuyện không ra gì mình làm cho người khác hoặc ngược lại hoặc là cả đôi bên không ra gì- không vui thì mình cũng chả bao giờ buồn nhớ nhung âu sầu đừng nói đến việc thù hằn, để bụng mệt người.
Cũng may, với 1 đứa mất trí như mình, gặp được vài người bạn mà mình rất thích cách họ nhìn cuộc đời và xử sự với nó.
Dần dà, mình thấy cách mà thanh thản nhất để đối mặt với mọi thứ khi có bất cứ chuyện không hay nào xảy đến thì lỗi trước tiên luôn từ phía mình. Nghe có vẻ xàm theo kiểu chả có chí và hèn hèn mật mờ phân biệt phải -trái theo kiểu mờ mịt tự kỷ ám thị nhưng đó chính là liều thuốc khá tốt cho mọi tình hình.
Tự mình muốn thay đổi là chuyện của sự chủ động, còn nếu rơi vào thế bị động thì cũng chỉ có 2 cách một là thích nghi 2 là đào thải và tự ra đi. Anyway, chọn cách nào đẹp lòng mình nhất, vậy thôi!